Skip to main content
MỘT TỶ CỦA BÀ CỤ

MỘT TỶ CỦA BÀ CỤ


"Một tỷ là bao nhiêu Cậu Dũng nhỉ?"
Câu hỏi của một cụ bà dành cho tôi nghe có vẻ thật ngớ ngẩn. Phải không ạ? thầm nghĩ, thì một tỷ là một tỷ, hay bằng một ngàn triệu đồng chứ còn bằng bao nhiêu nữa ạ. Nhưng tôi suýt té ngửa khi Cụ Bà hỏi tiếp.




Cậu tính thử giúp tôi, nuôi 01 đứa trẻ từ khi mới sinh cho đến lúc nó đủ 18 tuổi thì hết bao nhiêu tiền. Chà chà, cái này phải nghĩ đây. Bỏ qua hết ba cái vụ trượt giá, lạm phát v.v cho chắc ăn, bỏ qua luôn cái kiểu tính thu nhập như cứ tăng vù vù như Ông Phó Thủ Tướng tính trong vụ đường sắt cao tốc dạo nọ. Đối với số ít người có của thì dăm chục triệu/tháng, Nhưng đại đa số dân Việt mình thu nhập bình quân chỉ khoảng hơn hai triệu/tháng, coi như dành hết cho con, mình đói cũng được, vậy tính bình quân là 02 triệu/tháng, tính đến năm 18 tuổi sẽ là khoảng trên bốn trăm triệu. Thôi thì cứ tính quá lên tí nữa cho chẵn là năm trăm triệu hay bằng nửa tỷ. Tôi trả lời cụ như thế cho chắc ăn.

Chúng ta được sinh ra cũng là một màu nhiệm

Chúng ta được sinh ra cũng là một màu nhiệm

Thư gửi các chàng trai

Em trai thân mến!

Sau giờ tan lễ, em còn đứng bên hang đá rất lâu, chiêm ngưỡng Chúa Hài Đồng trong máng cỏ. Tôi dừng bước ngắm nhìn gương mặt trầm ngâm bừng sáng của em dưới ánh nến. Có phải lúc ấy em đang ca tụng vẻ đẹp của Thánh gia và cảm nhận sự ra đời của chú bé Giêsu ngày ấy là một huyền nhiệm? Chắc hẳn nhiều bạn trẻ khác đón chào Lễ Giáng Sinh khi đi ngang nhà thờ cũng đều biết về một Con - Người - Thánh được sinh ra chỉ bởi TÌNH YÊU, "được sinh ra mà không phải được tạo thành" như một phép nhiệm mầu?


HỌC CÁCH ĐỂ YÊU THƯƠNG

HỌC CÁCH ĐỂ YÊU THƯƠNG

Có một câu chuyện thế này: Gia đình kia có một người con trai đi lính, một hôm, cậu gọi điện về báo tin cho gia đình rằng cậu sắp được xuất ngũ và chuẩn bị về đoàn tụ. Cha mẹ cậu vô cùng vui sướng chuẩn bị đón cậu trở về, họ trang hoàng lại nhà cửa, trang trí cả căn phòng của cậu thật đẹp.

Trước ngày trọng đại ấy ba hôm, cậu lại gọi điện thoại cho cha mẹ: “Thưa cha, con rất muốn về với gia đình mình…” Nhưng cha cậu ngắt lời: “Có chuyện gì thế con ?” Người con thưa: “Trước khi con về nhà, cha có thể cho con một đặc ân được không ?” – “Cứ nói cha nghe, cha mẹ rất yêu con…”


Anh con trai bộc bạch: “Dạ thưa, con có một đồng đội rất thân, cùng xuất ngũ với con, anh ấy không có gia đình, con muốn mời anh ấy về ở cùng với gia đình mình có được không cha ?” Người cha ôn tồn bảo: “Được thôi con ạ, không có vấn đề gì đâu…” Người con rụt rè nói thêm: “Cám ơn cha… Nhưng… anh ấy bị mất một cánh tay, cha ạ !” – “Thật thế sao ? Để xem nào… thôi… thì cũng được !”


Đến đây thì anh con trai lại nài nỉ thêm: “Không những thế, anh ấy còn cụt hết cả hai chân nữa, cha ơi…” Cha cậu ậm ừ: “Vậy thì rắc rối đấy, mình sẽ phải rất vất vả với cậu ta. Nhưng sao con lại muốn mời anh ấy về nhà mình ? Con có thấy là như vậy, con và cả gia đình sẽ phải hầu hạ anh ta nhiều việc sao ?” Người con nói với giọng nghẹn ngào: “Chưa hết đâu cha ạ, cậu ấy còn mù cả hai mắt nữa, Nhưng con với cậu ấy thân thiết như ruột thịt vậy…” Nghe thế, người cha nói ngay: “Vậy thì không được rồi con ạ. Cậu ấy sẽ là vấn đề phiền phức rất lớn cho gia đình mình. Dứt khoát là không được rồi. Con hãy về đây, còn cậu ấy sẽ có chính phủ lo, đừng bận tâm đến điều ấy nữa con ạ. Quên cậu ấy đi !”


Cuộc nói chuyện giữa hai cha con kết thúc, ba ngày sau, gia đình chờ mãi mà vẫn chưa thấy người lính ấy về nhà, sáng sớm ngày thứ tư, Cảnh sát thông báo cho gia đình rằng con trai họ đã tự tử chết trong một khách sạn gần nhà và yêu cầu họ đến để nhận diện thi thể. Họ vội vàng đến đó trong đau thương, khi đến nơi, chiếc khăn liệm trắng được mở ra. Họ bàng hoàng chứng kiến con trai họ nằm đó, một phế binh cụt cả hai chân, cụt tay và đôi mắt mù trống rỗng !


Một câu chuyện không biết là có thật hay hư cấu. Đôi lúc giật mình nghĩ lại, sao thấy mình đôi khi cũng giống giống người cha kia. Cứ nghĩ rằng đó là yêu thương, hóa ra không phải, khi đối diện với hậu quả, lúc ấy đã muộn màng. Phải xem lại mình, tự vấn lại mình để… HỌC CÁCH YÊU THƯƠNG



YÊU THƯƠNG, một điều nghe cỏ vẻ như rất tự nhiên, rất dễ dàng, đặc biệt là cha mẹ yêu thương con cái, nhưng sự đời thường lại là những con đường rắc rối, phải chăng, trên con đường ấy, những bậc làm cha mẹ cũng thường vấp ngã, lạc lối, sai lầm để rồi đến cuối chặng đường, tình yêu bị đánh rơi lúc nào chẳng biết, chỉ còn lại bên mình là sự ích kỷ nhỏ nhen. Kết quả là thay vì nhận được yêu thương, con cái chúng ta lại lãnh đủ hậu quả đáng tiếc.