Skip to main content
8 LẦN NÓI DỐI CỦA MẸ

8 LẦN NÓI DỐI CỦA MẸ

Thuở nhỏ, gia đình cậu rất nghèo, tới bữa, chẳng mấy khi cơm đủ ăn, mẹ lấy cơm ở trong chén mình chia đều cho các con. Mẹ bảo: Các con, ăn nhanh đi, mẹ không đói! - Lần nói dối đầu tiên của Mẹ.

Khi cậu lớn dần lên, người mẹ tảo tần tranh thủ những ngày nghỉ cuối tuần, đến những vùng đầm hồ ven đô mò thêm ít cua, ốc về cho con. Món canh cua đồng thật ngon. Khi các con xì xụp ăn, mẹ ngồi một bên rệu rã với chút rau khoai luộc. Khi cậu đưa bát để xin thêm ít cơm, mẹ húp nốt những mạnh cặn canh cuối cùng. Cậu xót xa, liền lấy chén canh đổ vào bát mẹ. Mẹ không ăn, lại chan trả về bát cậu. Mẹ bảo: mẹ không thích ăn cua, chỉ vì không muốn cơm mới bị lẫn với chỗ canh thừa - Lần thứ hai Mẹ nói dối !
HÃY BUỘC DẢI RUY BĂNG LÊN CÂY SỒI

HÃY BUỘC DẢI RUY BĂNG LÊN CÂY SỒI

Nước Mỹ, năm 1972. Tại một tỉnh vùng núi xa xôi, trong một thị trấn nhỏ vô danh, có một chàng trai bị kết án tù. Cảnh sát đã chứng minh được rằng anh phạm tội và 3 năm tù là thời gian vừa đủ để anh sửa chữa lại mọi chuyện. Nhưng Mary - người vợ sắp cưới của chàng trai- thì không thể tin đều đó. Ngày mở phiên tòa, mặc cho chàng trai không ngừng quay về phía sau tìm kiếm thì cô vẫn vắng mặt.
VÌ ĐÓ LÀ CON TÔI

VÌ ĐÓ LÀ CON TÔI

Có hai bộ lạc là kẻ thù truyền kiếp của nhau. Một sống ở vùng đồng bằng và một ở trên núi cao. Một hôm, những người ở núi cao đột ngột đổ xuống tấn công bộ lạc ở đồng bằng. Họ không chỉ cướp bóc của cải, lương thực mà còn bắt một đứa bé 3 tuổi mang về.

Những người sống ở đồng bằng không biết cách vượt qua những ngọn núi cao để tìm ra nơi kẻ thù đang sống. Họ cũng không thể lần theo dấu vết của đối phương. Tuy nhiên, bộ lạc cũng cử một đội gồm những chiến binh xuất sắc nhất đi tìm đứa bé mang về.
BÔNG HỒNG CÀI ÁO

BÔNG HỒNG CÀI ÁO

Câu chuyện kể về một bà lão, chồng vừa mất. Bà dọn đến ở cùng hai vợ chồng người con và đứa cháu yêu quí.

Năm tháng đã bào mòn sức khoẻ của bà, đôi mắt kèm nhèm, tay lại run rẩy. Bà thường làm tung toé thức ăn trên bàn. Hai vợ chồng người con đã không giấu được vẻ khó chịu. Họ làm một cái bàn nhỏ và đề nghị bà dùng bữa tại đó.
GIỮ LỬA

GIỮ LỬA


Ngày xưa, gia đình tôi chỉ sống trên một con đò. Cha chèo chống, đổi hàng lên nguồn xuống biển. Suốt con sông nhỉ nhưng dài chỉ có một con đò duy nhất. Cuộc sống của gia đình thật lênh đênh ghềnh thác.

Một ngày nọ, giữa sông vắng, cha đã đánh mất cái bật lửa. Phải giữ lửa trong bếp suốt chuyến đi. Tối đến, cơn mưa trong gió chướng làm tắt ngấm bếp lửa. Lúc tạnh mưa, mẹ bới tro lạnh, chỉ còn một cục than nhỏ xíu có lửa. Mẹ nhanh chóng gom một ít rác khô, kẹp cục than vào giữa. Mẹ thổi nhẹ, cục than từ từ sáng đều. Một lúc sau nùi rác từ từ bốc khói...
ĐƠN GIẢN HÃY GỌI NGƯỜI LÀ MẸ

ĐƠN GIẢN HÃY GỌI NGƯỜI LÀ MẸ


Con chỉ đơn giản gọi người là mẹ

Có một đứa bé sắp chào đời. Nó bèn hỏi Thượng Đế:

- Họ nói ngày mai Người sẽ đưa con xuống trần gian, nhưng làm sao con sống nổi ở đó khi mà con quá nhỏ bé và bất lực như thế này?

Thượng Đế đáp:

- Trong số những thiên thần, ta đã chọn cho con một người. Thiên thần của con sẽ đợi con và săn sóc con chu đáo.

Đứa bé lại nài nì:

- Nhưng này con không phải làm việc gì ngoài ca hát và vui cười hạnh phúc chứ?

Thượng Đế đáp:
KHÔNG CHỊU BUÔNG TAY

KHÔNG CHỊU BUÔNG TAY

Vài năm về trước, vào một ngày mùa hè ở Florida, một cậu bé quyết định đi bơi ở con sông gần nhà. Trời thì nóng mà nước sông thì mát, cậu mừng rỡ hãy ào xuống, bơi ra giữa sông mà không để ý rằng một con cá sấu đang bơi lại phía sau! Cùng lúc đó, mẹ cậu bé đang ở trong nhà và khi nhìn ra cửa sổ, bà hoảng hốt khi thấy con cá sấu tiến ngày càng gần cậu con trai hơn! Hoảng sợ tột độ, bà mẹ lao ra, nhanh gấp nhiều lần cậu bé khi cậu chạy đi bơi, vừa chạy, vừa hét gọi con trai. Nghe tiếng mẹ gọi, cậu phát hiện ra con cá sấu và bơi ngược trở lại về phía bờ - nơi người mẹ đang hoảng hốt đứng chờ.

BÚT CHÌ VÀ CỤC TẨY

BÚT CHÌ VÀ CỤC TẨY

Bút chì: Con xin lỗi !

Cục tẩy: Vì cái gì thế, con yêu ? Con có làm gì có lỗi đâu !

Bút chì: Con xin lỗi vì mẹ phải chịu đau đớn vì con. Bất cứ khi nào, con phạm phải sai lầm, mẹ lại luôn ở đó sửa sai giúp con. Nhưng khi mẹ làm điều đó, mẹ lại làm hại chính mình. Cứ mỗi lần như thế, mẹ lại ngày càng bé hơn.
TẠI SAO PHỤ NỮ LẠI KHÓC

TẠI SAO PHỤ NỮ LẠI KHÓC


Một cậu bé hỏi mẹ:
- Tại sao mẹ lại khóc?
Người mẹ đáp:
- Vì mẹ là một phụ nữ.
- Con không hiểu mẹ cậu bé thốt lên.
Người mẹ ôm chặt con và âu yếm:
- Con không bao giờ hiểu được, nhưng nó là như thế đấy.
Thời gian trôi đi, cậu bé lại hỏi cha:
- Sao mẹ lại khóc hả cha?

- Tất cả phụ nữ đều như thế, con yêu ạ - người cha mỉm cười đáp.
DẶN CON

DẶN CON

Mẹ đã cho con sự sống, nhưng mẹ không thể sống thay con.
Mẹ có thể dạy con nhiều điều, nhưng mẹ không thể buộc con học hành.
Mẹ có thể nói nhiều điều hướng dẫn con, nhưng không thể ở đó dẫn dắt con.

Mẹ có thể cho phép con được tự do, nhưng không thể giải thích nó.
NHỮNG LỜI KHUYÊN CỦA NGƯỜI CHA

NHỮNG LỜI KHUYÊN CỦA NGƯỜI CHA

Mỗi ngày con hãy nhớ dành lời khen tặng vài ba người. Mỗi năm ít nhất một lần con hãy chờ xem mặt trời mọc. Nhìn thẳng vào mắt mọi người. Nói lời "cám ơn" càng nhiều càng tốt. Cũng vậy, nói lời "làm ơn" càng nhiều càng hay. Hãy sống dưới mức con kiếm được. Đối xử với mọi người như con muốn được họ đối xử như thế. Kết thêm những người bạn mới nhưng trân trọng những người bạn cũ. Hãy giữ kỹ những điều bí mật. Con đừng mất thì giờ học các mánh khóe doanh nghiệp. Hãy học làm doanh nghiệp chân chính. Dám chịu nhận những lầm lẫn của mình. Con hãy can đảm. Nếu tự con không được can đảm lắm thì cũng phải tỏ ra can đảm. Người ta không phân biệt một người can đảm với một người tỏ ra can đảm.
ĐỘC ÁC VÀ GIẢ DỐI

ĐỘC ÁC VÀ GIẢ DỐI

Đến bây giờ Độc Ác và Giả Dối vẫn cố xuất hiện trên đời với nhiều hình hài khác nhau
nhưng ở nơi nào còn những tình cảm chân thành ,
 những yêu thương của con người
thì chúng đều phải tan biến hết.

Ngày xửa ngày xưa ở một khu rừng nọ , có một gia đình khỉ sống với nhau rất hạnh phúc trên một cái cây cổ thụ. Ngày ngày khỉ bố mẹ vào rừng kiếm quả, khỉ con ở nhà trông nhà. Do còn nhỏ nên bố mẹ chú không cho chú đi chơi xa , dặn chỉ được chơi trên cây và đặc biệt không được xuống dưới gốc cây nơi mà theo lời bố mẹ chú là rất nguy hiểm.


Chú khỉ lớn dần lên , sự tò mò về cái gốc cây cũng lớn dần. Rồi một ngày trong khi chuyền cành chú vô tình trượt tay và bị rơi xuống đất , chú thấy dưới cái gốc cây là một hốc lớn tối om. Chú vẫn nhớ như in lời bố mẹ dặn "nếu ngã xuống thì phải trèo lại lên cây ngay" nhưng cái hốc kia làm chú tò mò quá. Chẳng điều khiển nổi chân mình nữa, chú từng bước, từng bước lại gần cái hốc cây rồi nén nỗi lo sợ trong lòng chú ghé mắt nhìn vào, thấy một cái hộp nhỏ phát ra những ánh sáng thật đẹp thế là chú liền với lấy nó và mở ra. Một đám mây đen bay ra và trong phút chốc nó ngưng tụ lại thành một hình hài gớm ghiếc. Nó cất tiếng cười thật ghê rợn rồi chỉ vào chú khi đang run lên vì sợ nói :

- Ngươi biết ta là ai không ? Ha ha ha ! Ta là Độc Ác đây , bao nhiêu năm nay ta bị loài khỉ nhà ngươi lừa nhốt vào cái hộp này. Nay để trả ơn ngươi đã giải thoát cho ta ta sẽ lấy đi tất cả những gì mà ngươi cho là quý giá nhất. Nào ! hãy trả lời ta ! Cái gì là quý giá nhất đối với ngươi ?

Khỉ con lo sợ lắm . Nó chợt nhớ tới ngôi nhà bố mẹ nó khó nhọc dựng lên , rồi nhớ tới đống quả mà bố mẹ nó ngày ngày phải đi thật xa nhặt nhạnh để giành cho mùa đông. Nó nghĩ với gia đình nó đó là 2 thứ quý giá nhất . Nghĩ vậy nó nuốt nước miếng rồi ngước lên trả lời Độc Ác :

- Dạ đó là cái giường ạ , ngày ngày cháu ngủ trên đó

Khỉ con ngây thơ nghĩ rằng Độc Ác sẽ tin và chỉ lấy đi cái giường của nó. Vừa nói đến đó thì một tiếng cười ghê sợ nữa lại vang lên từ phía sau Độc Ác, nhưng khác với hình dạng Độc Ác thì kẻ này trông không hề gớm ghiếc

- Ha ha ngươi tưởng có thể đánh lừa được ta sao ? Ta là Giả Dối đây , một đứa nhóc như ngươi thì làm sao biết Giả Dối và Độc Ác luôn đi cùng nhau chứ ! Và với ta thì mọi lời nói dối đều vô ích. Có phải ngươi đang run lên vì sợ khi nghĩ tới cảnh ngôi nhà và số quả dự trữ sẽ bị lấy mất không ?!

Giả Dối nói tới đó rồi quay sang nhìn Độc Ác cười nham hiểm . Khỉ con vội nhìn lên cái cây và điều mà nó lo sợ đã đến - trước mắt nó ngôi nhà từ từ biến mất, số quả dự trữ vì thế mà rơi xuống , chỉ lạ hễ chạm đất là chúng cũng biến mất. Khỉ con đau khổ khi nghĩ vì mình mà gia đình giờ ko còn chỗ để che mưa nắng cũng chẳng còn gì để sống qua mùa đông sắp tới , chỉ vì nó không nghe lời bố mẹ , nó tuyệt vọng chỉ biết khóc nấc lên ... Đúng lúc đó thì khỉ bố mẹ về. Vốn được họ hàng nhà khỉ giao cho trọng trách trông giữ cái hộp nhốt Độc Ác ở gốc cây này, chúng từng ngày mong khỉ con lớn để có thể kể cho con nghe nhưng giờ đây khi thấy cái hộp mở toang , chúng chỉ biết thật vọng kêu lên "Trời ơi ! con tôi đá làm gì thế này !? " Nghe hết câu chuyện khỉ con kể trong nước mắt, ngước lên tán cây trước đây vốn là ngôi nhà ấm cúng của mình chúng chỉ biết ôm nhau khóc ...

... Độc Ác lại cười lên ghê rợn rồi hỏi :
- Nào ! hãy trả lời ta , với các ngươi còn điều gì là quý giá nhất !?
Khỉ bố chợt như nhớ ra điều gì mắt nó sáng lên, mặt bỗng đanh lại và cương quyết. Nó trả lời :

- Với ta tình yêu thương của vợ con ta với ta mới là thứ quan trọng và đáng giá nhất , và ngươi chỉ có thể lấy đc của ta của cải vật chất chứ tình cảm đó thì ngươi ko bao giờ lấy đi được
Khỉ vợ nghe chồng nói vậy cũng như chợt tỉnh . Nó dõng dạc trả lời :
- Đúng thế đấy Độc Ác , với ta tình cảm vợ chồng , mẹ con mới là thứ quý giá nhất và ngươi không bao giờ động vào nó được đâu

Rồi nó quay sang bảo khỉ con "còn con nữa , nín khóc đi con , có phải thứ quý giá nhất với con chính là tình yêu thương với bố mẹ phải không ?"

Khỉ con đưa tay quệt nước mắt , nó thấy mình bỗng nhiên chẳng còn chút sợ sệt gì .

-Phải đấy đồ Độc Ác và Giả Dối , thứ quý giá nhất của ta chính là tỉnh yêu thương của mọi ngươi trong gia đình ta các ngươi không thể lấy nó đc đâu!

Độc Ác bống rùng mình vì nó biết khi không thể làm điều ác được nữa nó sẽ không thể tồn tại được. Nó quay sang nhìn Giả Dối như cầu mong điều gia đình khỉ nói không phải là sự thật . Nhưng không , Giả Dối oằn mình rồi biến thành một làn khói tan ra - nơi nào sự thật thống trị thì nơi đó không có chỗ cho nó tồn tại . Độc Ác hét lên kinh hoàng rồi thấy thân mình hắn cũng từ từ tan biến ...

Gia đình khỉ lại ôm nhau khóc nhưng là những giọt nước mắt của hạnh phúc , khỉ con ngây thơ hỏi khỉ bố :

- Bố ơi thế nhà và hoa quả của chúng ta phải làm sao để lấy lại được
Bố nó mỉn cười trả lời :
- Cái đó không quan trọng con ạ , chỉ cần chúng ta luôn là một gia đình và yêu thương nhau thì lúc nào chúng ta cũng có thể tạo nên một ngôi nhà mới
-------------------------------------
Đến bây giờ Độc Ác và Giả Dối vẫn cố xuất hiện trên đời với nhiều hình hài khác nhau nhưng ở nơi nào còn những tình cảm chân thành , những yêu thương của con người thì chúng đều phải tan biến hết


Sưu tầm của bạn Fiat Thu Oanh
HỌC CÁCH LẮNG NGHE

HỌC CÁCH LẮNG NGHE

Nửa đêm. Chuông điện thoại reo vang làm người mẹ thức giấc. Như chúng ta biết, ai nghe điện thoại reo lúc nửa đêm cũng bực mình nhìn đồng hồ và lẩm bẩm…

Nhưng buổi đêm đó thì khác, người mẹ ấy cũng khác. Nửa đêm. Những ý nghĩ lo lắng bỗng tràn đầy trong đầu óc của người mẹ.

Và người mẹ nhấc máy “Alô ?”.

Bỗng bà nghĩ đến con gái mình. Bà nắm ống nghe chặt hơn và nhìn về phía người bố, lúc này đã tỉnh dậy xem ai đã gọi điện cho vợ mình.

- Mẹ đấy ạ? - Giọng nói trên điện thoại cất lên, như đang thì thầm, rất khó đoán là người gọi bao nhiêu tuổi, nhưng chắc chắn là cô gái đó đang khóc. Rất rõ.

Giọng thì thầm tiếp tục: - Mẹ, con biết là muộn rồi. Nhưng đừng nói … đừng nói gì, để con nói đã. Mẹ không cần tra hỏi đâu, đúng con vừa uống rượu. Con mới ra khỏi đường cao tốc và… Có cái gì đó không ổn. Người mẹ cố im lặng… - Con sợ lắm. Con chỉ vừa mới nghĩ là mẹ có thấy đau lòng không nếu một cảnh sát đến cửa nhà mình và bảo con đã chết vì tai nạn. Con muốn… về nhà. Con biết, một đứa con gái bỏ nhà đi quả thật là hư hỏng. Con biết có thể mẹ lo lắng. Lẽ ra con nên gọi cho mẹ từ mấy ngày trước, nhưng con sợ… con sợ…

Người mẹ nắm chặt ống nghe, nuốt tiếng nấc. Người mẹ nén những cái nhói lên đau đớn tận trong tim. Khuôn mặt con gái bà hiện rõ ràng ngay trước mặt bà. Bà cũng thì thầm: “Mẹ nghĩ…”.

- Không! Mẹ để con nói hết đã! Đi mẹ

Giọng cô gái năn nỉ, lúc này giọng cô gái như một đứa trẻ không được che chở và đang tuyệt vọng. Người mẹ đành dừng lại, và bà cũng đang nghĩ xem nên nói gì với con. Giọng cô gái tiếp:

- Con là đứa hư hỏng, mẹ ạ! Con trốn nhà! Con biết con không nên uống rượu say thế này, nhưng con sợ lắm, mẹ ơi! Sợ lắm…
Giọng nói bên kia lại ngắt quãng bởi những tiếng nấc. Người mẹ che miệng, mắt đầy nước. Tay người mẹ chạm vào ống nghe điện thoại làm vang lên tiếng “cạch”, nghe như tiếng đặt máy, cô gái vội kêu lên:

- Mẹ còn nghe con không ? Con xin mẹ đừng đặt máy! - Con cần mẹ, con thấy cô đơn lắm!

- Mẹ đây, mẹ sẽ không đặt máy đâu - Người mẹ nói. - Mẹ ơi, con lẽ ra phải nói với mẹ. Con biết lẽ ra con phải nói với mẹ. Nhưng khi mẹ nói chuyện với con, mẹ chỉ luôn bảo con là phải làm gì. Mẹ nói mẹ đã đọc hết quyển sách tâm lý và biết cách dạy con, nhưng tất cả những gì mẹ làm là chỉ bắt con nghe thôi. Mẹ không nghe con. Mẹ không bao giờ để con nói với mẹ là con cảm thấy ra sao. Cứ như là cảm giác của con chẳng quan trọng gì vậy. Có phải vì mẹ nghĩ mẹ là mẹ của con và mẹ biết hết mọi lời giải đáp không ? Nhưng đôi khi con không cần những lời giải đáp. Con chỉ cần một người lắng nghe con…

Người mẹ lặng đi. Bà nhìn những quyển sách tâm lý bà để ở đầu giường.
- Mẹ đang nghe con - Người mẹ thì thầm.

- Mẹ ơi, khi ở trên đường cao tốc, con không điều khiển nổi xe nữa. Con nhìn thấy một cái cây to lắm chắn đường con. Con muốn đâm vào nó. Nhưng con cảm thấy như con đang nghe mẹ dạy rằng không thể lái xe khi vừa uống rượu. Cho nên con dừng lại đây. Mẹ ơi, vì con vẫn còn… muốn về nhà - Cô gái dừng lại một chút - con đi về nhà đây, mẹ, cho con về, mẹ nhé?

- Không - người mẹ vội ngắt lời, cảm thấy cơ thể như đông cứng lại - con ở yên đó! Mẹ sẽ gọi một chiếc taxi đến đón con. Đừng tắt máy, hãy nói chuyện với mẹ trong khi chờ taxi đến.

- Nhưng con muốn về ngay, mẹ ơi…

- Nhưng hãy làm điều này vì mẹ, hãy chờ taxi đi, mẹ xin con. Người mẹ thấy cô gái im lặng. Thật đáng sợ. Không nghe cô trả lời. Người mẹ nhắm mắt, thầm cầu nguyện trong khi người bố đi gọi một chiếc taxi. Cô gái im lặng rất lâu nhưng cô không tắt máy và người mẹ cũng vậy.

- Có taxi rồi mẹ ạ! - Tiếng cô gái bỗng vang lên và có tiếng xe ôtô dừng lại. Người mẹ bỗng thấy nhẹ nhõm hơn.

…- Con về nhà ngay đây, mẹ nhé! Có tiếng “tích”, có lẽ là tiếng tắt máy điện thoại di động. Rồi im lặng. Người mẹ đứng dậy, mắt nhòe nước. Bà đi vào phòng cô con gái 16 tuổi. Người bố đi theo, và hỏi:

- Em có nghĩ là cô bé đó sẽ biết là cô đã gọi nhầm số điện thoại ? Người mẹ nhìn đứa con gái đang ngủ ngon trên giường, và trả lời:

- Có lẽ cô bé đã không gọi nhầm… - Bố mẹ làm gì thế ? - Giọng ngái ngủ của cô con gái cất lên khi cô mở mắt và thấy bố mẹ đứng cạnh giường mình.

- Bố mẹ đang tập… - Người mẹ trả lời.

- Tập gì ạ ? - Cô bé lẩm bẩm, gần như lại chìm vào giấc ngủ. - Tập lắng nghe - Người mẹ nói thầm và vuốt tóc cô con gái…

Sưu tầm
PHÉP LẠ TỪ TÌNH YÊU

PHÉP LẠ TỪ TÌNH YÊU

Khi Karen biết mình đã có thai đứa con thứ hai, như những bà mẹ hiểu biết khác, cô cố gắng giúp cho đứa con trai 3 tuổi của mình - Michael - làm quen với việc nó sẽ có em. Họ siêu âm và biết đứa trẻ là một bé gái. Thế là ngày qua ngày, đêm nào Michael cũng hát cho đứa em gái, còn đang ở trong bụng mẹ, của mình nghe.

Cậu bé đang xây dựng một tình yêu với đứa em gái bé nhỏ trước cả khi cậu gặp được em mình nữa. Mọi việc diễn ra tốt đẹp cho cả hai me con Karen - người vốn là một tín đồ sốt sắng của Hội thánh Panther Creek United, Tennessee. Và rồi thời điểm sanh nở đến.

Mỗi năm phút, mỗi ba phút, và rồi mỗi phút chờ đợi trôi qua... Nhưng bất ngờ một biến chứng phức tạp xuất hiện khi cô đang trên bàn sanh, Karen phải trải qua hàng giờ đau đớn. Các bác sĩ băn khoăn không biết có cần phải mổ hay không? Cuối cùng, sau một thời gian dài tranh chiến, em gái của Michael đã ra đời. Nhưng cô bé đang trong tình trạng rất nguy hiểm. Một tiếng còi hú vang lên trong đêm khuya, và chiếc xe cấp cứu lao đi, chở đứa trẻ vừa sanh đến khu chuyên khoa ở bệnh viện St. Mary, Knoxville, Tennessee.

Những ngày dài trôi đi chậm chạp. Tình trạng của đứa bé ngày càng tệ hơn. Các bác sĩ nhi khoa nói với cha mẹ đứa trẻ trong sự hối tiếc, "Chỉ có một chút hy vong mà thôi. Xin chuẩn bị cho điều xấu nhất có thể xảy ra." Karen và chồng cô liên lạc với nghĩa trang trong vùng để mua một phần đất mai táng. Trước đây, họ đã sửa sang lại căn phòng đặc biệt trong nhà cho em bé - nhưng bây giờ họ lại phải chuẩn bị cho một lễ tang.

Tuy nhiên, Michael vẫn nài xin cha mẹ cho cậu vào thăm em bé. "Con muốn hát cho em nghe mà," cậu cứ nói mãi. Đã sang tuần thứ hai trong phòng săn sóc đặc biệt, và người ta tự hỏi không biết lễ tang có đến trước khi sang tuần thứ ba không.

Michael vẫn cứ tiếp tục mè nheo về chyện nó muốn hát cho em gái nghe, nhưng con nít không được phép vào phòng Săn sóc đặc biệt. Karen suy nghĩ. Cô sẽ đem Michael vào thăm em bé, cho dù người ta có cho hay không! Nếu cậu bé không được gặp em nó vào lúc này, thì có thể lắm nó sẽ chẳng còn dịp nào khác.

Cô dấu con vào trong áo và bế nó vào phòng. Nhưng cô y tá trưởng đã phát hiện ra và la lên, "Đem đứa trẻ ra ngoài nhanh! Trẻ em không được phép vào đây!" Bản năng của người mẹ trổi dậy mạnh mẽ trong Karen, và người phụ nữ vốn dịu dàng và ôn hòa, bây giờ lại trừng mắt vào cô y tá nọ, cô nói với giọng dứt khoát, "Nó sẽ không rời khỏi đây cho đến khi nó hát cho em gái nghe!"

Karen dắt Michael lại bên nôi em bé. Cậu bé nhìn chằm chằm vào em gái nhỏ xíu của mình vốn đang phải tranh chiến để được sống. Sau một phút, cậu bé bắt đầu hát. Bằng một giọng hát ngây thơ và trái tim trong sáng, cậu bé Michael 3 tuổi hát: "Em là ánh mặt trời của anh, chỉ là em thôi. Em làm cho anh hạnh phúc khi mà bầu trời chung quanh u ám..." Ngay lúc đó, em bé gái dường như có chút phản ứng. Những mạch đập của nó chậm dần lại và đều đặn hơn.

"Hát tiếp đi con, Michael," Karen bật khóc và khuyến khích con, đang khi cô cầu nguyện trong lòng, "Chúa ôi, xin hãy thương xót con gái bé bỏng của con."

Michael tiếp tục, "Chắc em không biết đâu, không biết là anh thương em rất nhiều đâu. Đừng lấy mất ánh mặt trời của anh đi nhé..."

Khi Michael hát cho đứa em nhỏ của mình nghe, hơi thở dồn dập và mệt mỏi của nó trở nên đều đặn hơn, như tiếng rừ rừ của chú mèo con.

"Hát tiếp đi con!!"

"Có một đêm nọ, anh đang nằm ngủ, anh đã mơ thấy anh bế em bé trong tay..." Đứa em nhỏ bắt đầu như dịu xuống và rơi vào giấc ngủ.

"Hát nữa đi con, Michael."

Bây giờ thì nước mắt chan hòa trên má cô y tá trưởng khó chịu kia. Karen thấy lòng mình ấm áp và bình an.

"Em là ánh mặt trời của anh, chỉ là em thôi. Đừng lấy mất ánh mặt trời của anh đi nhé..."
Ngày hôm sau... ngay chính ngày hôm sau, đứa bé nhỏ đã khỏe trở lại để có thể về nhà! Tạp chí "Phụ nữ ngày nay" gọi đây là "Phép lạ từ bài hát của đứa anh trai." Những bác sĩ thì chỉ đơn sơ gọi đây là phép mầu. Nhưng Karen thì nói đây là "Phép lạ từ tình yêu thương của Chúa"!
BỨC TRANH TUYỆT VỜI

BỨC TRANH TUYỆT VỜI

Gia đình là nơi đầy ắp tiếng cười của trẻ thơ, tiếng hát của người mẹ và sức mạnh của người cha. Nơi đó có hơi ấm của những con tim biết yêu, là ánh sáng của đôi mắt tràn đầy hạnh phúc ...

Một họa sĩ suốt đời mơ ước vẽ một bức tranh đẹp nhất trần gian. Ông đến hỏi vị giáo sĩ để biết được điều gì đẹp nhất. Vị giao sĩ trả lời :

 “Tôi nghĩ điều đẹp nhất trần gian là niềm tin vì niềm tin nâng cao giá trị con người”. 

Họa sĩ cũng đặt câu hỏi tương tự với một cô gái và được trả lời : 

“Tình yêu là điều đẹp nhất trần gian, bởi tình yêu làm cho cay đắng trở nên ngọt ngào, mang đến nụ cười cho kẻ khóc than, làm cho điều bé nhỏ trở nên cao trọng, cuộc sống sẽ nhàm chán biết bao nếu không có tình yêu”.

 Cuối cùng họa sĩ gặp người lính mới từ trận mạc trở về. Được hỏi, người lính trả lời : 

“ Hòa bình là thứ đẹp nhất trần gian, ở đâu có hòa bình nơi đó có cái đẹp”.
Và họa sĩ đã tự hỏi mình : “ Làm sao tôi có thể vẽ được cùng lúc niềm tin, hòa bình và tình yêu ???” 

Khi trở về nhà, ông thấy các con ùa ra chào đón mình và người vợ thì tựa cửa chờ chồng, nụ cười lấp lánh trên môi. Giây phút đó, ông nhận ra niềm tin trong mắt các con, tình yêu trong cái hôn của người vợ. Chính lúc ấy tâm hồn ông ngập tràn trong thanh thản, hạnh phúc và bình yên. Họa sĩ chợt hiểu thế nào là điều đẹp nhất trần gian. 

Sau khi hoàn thành tác phẩm, ông đặt tên cho nó là “Gia đình”. 

Thật vậy, gia đình là nơi đầy ắp tiếng cười của trẻ thơ, tiếng hát của người mẹ và sức mạnh của người cha. Nơi đó có hơi ấm của những con tim biết yêu, là ánh sáng của đôi mắt tràn đầy hạnh phúc, là sự ân cần, là lòng chung thủy. Gia đình là ngôi thánh đường đầu tiên cho tuổi thơ học những điều hay lẽ phải, niềm tin và lí tưởng sống. Đó là nơi chúng ta tìm về để được an ủi, nâng đỡ. Đó là nơi những món ăn đơn sơ cũng thành mĩ vị. Đó là nơi tiền bạc vô nghĩa trước tình yêu. Đó là nơi ngay cả nước sôi cũng reo vang lên niềm hạnh phúc ! - Tôi yêu gia đình tôi ! 

Sau tất cả những gì đã đến, đang đến và sẽ đến, sau tất cả những nước mắt và nụ cười, thì nơi bình yên nhất, ngọt ngào nhất, nơi tràn ngập tình yêu và sự sẻ chia nhất chính là gia đình thân yêu!

Sưu tầm